Tin Tức

Những trái dưa lộng lẫy



Hồi bé, hắn thích ăn dưa hấu lắm.

Trong ký ức tuổi thơ, dưa hấu những trái to tròn, mọng nước. Cảm giác cắn phập vào miếng dưa luôn mang lại niềm vui khó tả. Vị ngọt thanh đặc trưng cùng mùi hương dịu mát trở thành hương vị mong mỏi nhất của hắn vào dịp Tết.

Có quá nhiều câu chuyện đằng sau ý nghĩa của trái dưa ngày Tết. Màu đỏ của may mắn, vỏ xanh của an lành, trái cây dâng lên vua thể hiện lòng tôn kính với tổ tiên. Có người cho rằng, trái dưa đại diện cho ý chí rắn rỏi kiên cường của dân tộc Việt với ý nghĩa xanh vỏ đỏ lòng đặc trưng. Một số câu chuyện lại kể đến trái dưa như một biểu tượng của đoàn viên tình nghĩa, gia đình to lớn như kích thước trái dưa và tình cảm ấm áp lan tỏa như ruột dưa màu đỏ đặc sánh. Dù mang ý nghĩa gì đi nữa, từ lâu trái dưa đã len lỏi vào đời sống tinh thần của dân tộc như một biểu tượng tích cực và chan hòa.

Rồi thời gian trôi đi, kỷ niệm về trái dưa hấu dần thay đổi. Dưa Thái Lan lần đầu xuất hiện, trái dài, vị ngọt đều, ruột cát đỏ đẹp, năng suất cao dần chiếm chỗ. Những sạp dưa hấu dần vắng bóng trái dưa tròn, cái từng được coi là biểu tượng của ngày Tết. Cả biểu tượng dân tộc bỗng chốc thu nhỏ lại, chỉ xuất hiện trong vài ngày trước giao thừa. Người ta dần dà không còn chuộng dùng trái dưa tròn nữa, trái dưa thu về một góc, tự biến mình theo đúng nghĩa “chỉ được cái vỏ.”

Hắn và bao người từng kỳ vọng người ta sẽ có cách lai giống cải tạo trái dưa. Cũng là trái dưa tròn đó, nếu có được chất lượng ruột như dưa Thái hay chỉ bằng bảy tám phần thôi thì có lẽ câu chuyện cũng đã khác. Trái dưa tròn chưng Tết giờ đây có hình ảnh đẹp, có câu đối, có nhiều chữ khắc, kích thước ngày càng to nhưng ruột thì gần như chẳng đáng ăn nữa. Trái dưa phát triển theo đúng tinh thần của xã hội: to, bự, đẹp, hào nhoáng, lộng lẫy nhưng rỗng tuếch.

Những gì thuần túy nhất của trái dưa chẳng còn mấy ai quan tâm. Giờ đây người ta chỉ mua dưa tròn chưng Tết và chỉ muốn chọn loại trông thật oách. Chẳng phải đó chính là giá trị đang trở nên phổ biến trong đời sống con người? Bề ngoài đẹp thì ắt hẳn anh ấy phải thành công, làm từ thiện thì nhất định phải chụp ảnh cho thế giới biết, công ty nhìn hoành tráng thì chắc chắn phải làm ăn ngon lắm hay khởi nghiệp kinh doanh thì trước hết phải lo cái văn phòng bờ-rồ đã. Những giá trị mang tinh thần “ruột dưa” tự lúc nào cũng đã bị xếp xó, chạy theo nhu cầu mua trái vì vỏ trong guồng quay xã hội. Tự bản thân trái dưa không có tội, nó chỉ phục vụ cho người trả tiền – những người luôn đòi hỏi những giá trị ảo tưởng, thứ mà vốn chỉ có mặt ở những nơi lòng người dần héo hắt đi…

“Mất Đạo thì đến Đức. Mất Đức thì đến Nhân. Mất Nhân thì đến Nghĩa. Mất Nghĩa thì đến Lễ.” (Lão Tử)